1. Skip to Menu
  2. Skip to Content
  3. Skip to Footer

Trần Đức Huê

TRẦN ĐỨC HUÊ, 陳德華 ông Sinh năm 1983, nay là công nghệ mĩ thuật viên. Tốt nghiệp học viên công Nghệ Mỹ Thuật Trường đại học Địa Chất Trung Quốc, theo học nghệ nhân nổi tiếng Mã Cảnh Huy.

Trần Đức Huê là một bậc tài về chế tác những chiếc ấm Mộc (ấm trơn nhẵn), những tác phẩm do anh tạo ra rất ít có sự tham dự của hoa văn đình đám, có hay chăng đó chỉ là những nét chấm phá tô điểm nhẹ. Đặt hoàn Toàn vào đó là những đường cong thể hiện sự tinh tế cực đỉnh, tôn vinh nét đẹp cổ điển. Sáng tạo xuất thần nhập hoá, tác phẩm cho người thưởng lãm như nhìn xuyên thấu tâm can, nghĩ lực của tác giả.

Có thể nói quan điểm sáng tác của mỗi nghệ nhân mỗi khác. Đối với Trần Đức Huê, một tác phẩm do mình tạo ra phải khiến mình thực sự vừa ý thì đó mới là một tác phẩm hoàn chỉnh. Hãy chiêm nghiệm lại những vật mà tổ tiên chúng ta để lại bao đời trước, những thứ đó thôi, cũng đã đủ để mài mò học tập cả đời. Thêm những rung động về cuộc sống thường ngày, và cả những lúc thanh thản nhàn hạ đều có thể nảy sinh rất nhiều nguồn ý tưởng. Một khi đã có linh cảm thì cũng là lúc bao sáng kiến cùng ùa về. Nhưng muốn tạo ra một tác phẩm hoàn mỹ thực sự không phải là một chuyện đơn giản, giữa con đường sáng tạo chế tác, ít nhiều vẫn sẽ gặp trở ngại nào đó, bởi đặc tính thành Hình của nguyên liệu tử sa khá đặc biệt. Có khi, đang làm dang dở, nhưng lại không biết tiếp tục bằng cách nào, cũng có khi phải bắt đầu lại từ đầu. Trần Đức Huê cảm nhận rằng "sự khó nhọc trên con đường sáng tác là một kiểu rèn luyện, là tu hành, là không ngừng tu sửa, điều chỉnh hoặc hủy bỏ nó rồi bắt đầu lại lần nữa. Chỉ có thế mới trở nên Thuần thục khiến tác phẩm ngày càng hợp với ý tưởng của chính Mình".

Rất nhiều chủng loại đều được làm từ bàn tay của các cổ nhân, mỗi một tác phẩm để phản ánh nỗi lòng của họ, chất chứa phong phú về văn hoá, nỗi lòng ấy không phải là bạn, tôi, hoặc là anh ấy có thể tưởng tượng và lí luận ra được. Chỉ có ngưỡng mộ, thưởng thức , hoà nhập một cách từ từ vào cảm hứng sáng tác thì mới có thể ngộ ra phần nào về cảnh giới ấy.
Cuộc đời con người là những lần phản phúc, lặp lại và lặp lại. Trong cuộc sống cũng như vậy và con đường sáng tác cũng như thế. Lặp lại những động tác hoạt động thường ngày, sáng thức đêm ngủ, điện thoại bật rồi lại tắt, vài nắm đất dưới ánh đèn trên bàn, nặn xong rồi đập, đập xong lại nặn, ngồi xuống rồi lại đứng lên.

Cứ thế,,,,,nhưng sự khác biệt là ở linh hồn của mỗi tác phẩm và sự rực rỡ của mỗi ngày mới. Khi dồn hết tâm tư vào sáng tác một tác phẩm và không ngừng lặp lại công việc đó, thì trong mắt mọi người nghệ nhân đó là một người cầu toàn tuyệt đối. Nhưng Trần Đức Huê chỉ nghĩ đơn giản rằng: tác phẩm hoàn thành là tác phẩm mà ông cảm thấy thật sự vừa ý mình thì ông mới đem ra, còn về sau người nào yêu thích hoặc là sưu tầm những vật mà do ông làm ra thì đành tuỳ duyên.

Nguồn: Vĩ Văn

THỐNG KÊ TRUY CẬP
Flag Counter

Có 6 khách và 0 thành viên đang xem

THÔNG TIN LIÊN HỆ
■ Điện thoại: 0903.800169
■ Email: p@amtra.vn
■ Web: tusatranngoan.vn

■ Địa chỉ: 308 Lý Thường Kiệt, P6, Tân Bình, TP. HCM